URBAN STATION _ CÂU CHUYỆN THÀNH THỊ

SÀI GÒN BẰNG HỮU TRONG TÁCH CAFE

By Admin        Date: 26-08-2007        Tag: Saigon_cafe

Nếu ngày nào đó phải xa Sài Gòn, thứ tôi nhớ nhất có lẽ là cafe, là cuộc chuyện trò và những khung cửa sổ. Nơi đây, tình cảm được gìn giữ và coi trọng ngay cả khi tôi không là một ai cả. 

Tôi gặp một người thầy trong quán cafe. Ông giảng suốt 2 tiếng đồng hồ về chủ đề tôi muốn hỏi. Ông nói say sưa, đưa cả quyển sách photocopy rồi cười nói “tặng con”. Đó là một người già Sài Gòn. Tôi hỏi ông quán cafe nào thầy thích nhất, ông nhíu mày rồi bảo quán đó đóng cửa rồi, một quán trên 50 năm, với biết bao xô bồ và cả những băng nhạc thay đổi theo thời thế. 

6

Vậy đó, một đứa học trò như tôi đã quen thầy qua những cốc cafe. Tôi là một đứa học trò “mọc” từ dưới đất chui lên, ông không biết tôi ở đâu, không biết tôi con cái nhà ai, thậm chí ông không biết tôi đang ở trọ chỗ nào, có học hành ra gì không. Nhưng cứ uống cafe với nhau, thầy lại nhiệt thành trò chuyện, tận tình chỉ bảo từng chút bài vở. Có những người ở Sài Gòn này, họ làm mình yêu thành phố như một con người có tâm tính, tri giác và cảm xúc, chứ không phải chỉ là những con đường nóng nực và xe máy chất cao như núi nữa. 

Người Sài Gòn gặp bạn bè, chẳng cần biết nhà, chẳng hỏi xuất thân, chẳng quan tâm tôi là con cái ai, lý lịch kiểu gì, cứ cafe đã, trò chuyện, hợp gu, thành bạn bè. Khi giọt cafe rơi, người ở Sài Gòn nói chuyện sở thích, say sưa nói về nghề nghiệp, đam mê, bày tỏ cả những ý kiến thường ít bộc lộ, cốt để tìm được bằng hữu, có người hiểu mình. Giọt cafe như một câu ngỏ lời, đánh dấu một tình bạn bền chặt không định kiến hay sợ hãi. Tách cafe phân định tất cả. 

5

Cũng có khi cafe nhạt phèo đi chút đỉnh, khi ta không gặp được người hạp chuyện, nói đôi ba câu rồi chia tay, không hẹn ngày gặp lại, nhưng chẳng cần gì hơn để xích mích hay giận dữ, đơn giản chỉ vì chưa có duyên, chưa thành bạn. Chẳng cần phải trở thành hàng xóm để ghét nhau hay phải biết tất tật vì lý lịch, chi họ, quê hương để hằn học với nhau, người Sài Gòn coi cuộc nói chuyện ở quán cafe là sự phân định những đồng điệu. 

Không có cafe, chắc Sài Gòn buồn đi chút xíu. Mấy ông già trong một con hẻm ở Quận 10 kể tôi nghe họ đã ngồi cafe ở cái “quán ghế đá” hơn hai chục năm rồi, từ khi uống cafe là cái thú vui gì đó hiếm hoi lắm vì đời sống khó. Mấy ông sáng nào cũng trò chuyện vài chục phút rồi đi làm, bà bán hàng từ cô gái trẻ đã có chồng con, nhưng chăm chút từng cái đĩa nhạc, người hát, cứ sáng sáng là bật đúng chừng đó bài rồi tắt, vãn khách. “Tụ điểm” cafe của bà đã là kỷ niệm. Nơi ấy trở thành sự gắn kết những người đóng cửa đi làm suốt ngày trong phố bận rộn, không kịp thấy mặt nhau, nhờ cafe mà có phút trò chuyện.  

4

Sống ở Sài Gòn đừng sợ cafe. Dẫu bạn có ghét cafe bắp, cafe hóa chất bao nhiêu, thì cũng đừng tránh né chuyện hẹn hò một người bạn ở quán, và hãy chọn một quán có cafe ra hồn. Cái không gian ấy, nó tách bạch và tước bỏ những hàng rào xung quanh mình. Nỗi lo nhà hẹp không tiếp được bạn, lo ở trọ không tiện đón người lạ, lo không gian riêng của mình không muốn ai biết.... đều có thể giải quyết bằng một tách cafe ngon và đáng giá lúc sáng sớm hoặc chiều tối, để trái tim được mở ra với chuyện trò, bằng hữu. Trên đường phố Sài Gòn, nếu người ta bịt kín mặt vì nắng bụi mà không nhìn thấy nhau, thì chính là trong quán cafe, người ta cười với nhau, trò chuyện, hát hò, làm quen và yêu đương nhau. Những rào cản được cởi bỏ, dễ như một phép thần kỳ, cũng bằng tách cafe. 

Có những tháng dài xa Thành Phố, tôi tự hỏi mình có giống một con diều không dây, cứ bay trôi lờ lững trong bầu trời của những xứ sở lạ, khó khăn trở mình vì đôi lúc những rào cản ập đến. Sài Gòn không giống vậy, dù chẳng ai biết tôi ở đâu, chẳng ai quen cha mẹ, quê quán tôi, nhưng cuối cùng mọi người đã  thành bạn. Chúng tôi ở bên nhau ngày đi học, gặp gỡ nhau lúc làm việc, hẹn hò nhau để nói những chuyện linh tinh không đầu không cuối. Tách cafe “mồi” cho câu chuyện bung nở, sống động và gần gũi xiết bao. 

3

Bạn bè tụi tôi cafe ở Sài Gòn cũng vậy, để nói nhảm, để kể chuyện đi học, để nói về nghiệp vụ, nói chuyện làm ăn, để bông phèng với những điều mệt mỏi, chuyện linh tinh, để hẹn nhau đi thăm người bạn ốm, chuẩn bị cho một đợt làm việc mới. Quán cafe đã biến thành một văn phòng, phòng khách, vườn nhà, hoặc cái bếp ăn thân mật của nhiều người, nơi ánh mắt và câu chuyện biến ta thành bằng hữu, không sợ sệt bất cứ gì. 

Mà nhìn cho kĩ, Sài Gòn coi bộ cũng giống như một tách cafe khổng lồ thiệt. Nó khiến người ta tỉnh ra, dứt bỏ các giới hạn, sẵn sàng dấn thân như một tay “mải mê chinh chiến và yêu đương” thứ thiệt. Nó hiền lành, thực tế, đơn giản và chân thành, giống như một người bạn đáng tin cậy thực thụ. Ở đó, có những ông giữ xe cười tươi rói bảo: “Thôi, không có mũ thì cho mượn, lúc nào chạy ngang trả chú cũng được!” – rồi vô tư đưa cho vị khách chưng hửng cái nón bảo hiểm. Ở đó, có những người nhặt ve chai cực trần thân ngoài nắng, mà đứng trước quán cơm, thấy một đứa nhỏ khổ cực hơn mình, lại sẵn sàng chìa thêm 15 ngàn, mua cho nó hộp cơm ăn chung cho đỡ tội. Tình bằng hữu ấy nảy nở từ cuộc trò chuyện, từ việc người ta cười với nhau, chìa một tay ra đỡ người khác, để cuộc sống cực nhọc xung quanh tự dưng như được tưới tắm thêm chút xanh tươi đồng cảm. 

2

Ở Sài Gòn, nhớ đi cafe, chọn cafe ngon,  gọi điện rủ rê bạn bè, nhớ mở lòng mình ra và đừng ngại cười tươi với người lạ. Đừng sợ. Xứ sở này không có giới hạn, không có định kiến, không có cả những trông đợi xa xôi hay kỳ vọng quá đà. 

Chỉ là cafe, chỉ là bạn. 

Rồi mình sống với nhau, hạnh phúc mãi mãi bên Sài Gòn. Được không? 

Khải Đơn