URBAN STATION _ CÂU CHUYỆN THÀNH THỊ

HÔN NHAU BÊN CỬA SỔ QUÁN CAFE

By Admin        Date: 26-08-2007        Tag: kiss_coffee_love_yeu

Tôi gặp anh lần đầu tiên trong một quán cafe. Chúng tôi đã nói về Nguyễn Tất Nhiên. Tôi vẫn còn nhớ, ngày hôm ấy trời đã mưa rất nhiều. Quán cafe có một hàng cây bên cửa sổ, và nó khiến mùi của đất bốc lên, một thứ mùi gây gây, thân thuộc. Chúng tôi trở thành bạn thân.

urban station

Thành phố của tôi là một điều kỳ diệu, bởi nó đã đem đến cho tôi những người bạn như vậy. Nó ban phát lòng nhiệt thành, sự cởi mở. Và tất cả giống như cành hoa, bung ra bên cửa sổ quán cafe. 

Chắc bởi nơi này quá ngột ngạt và nhiều khối nhà cao tầng, nên người ta hay đi tìm các khung cửa sổ. Tôi cũng chẳng ngoại lệ. Tôi đã từng xúc động vì một quán cafe có cây me tràn qua khung cửa, lá mong manh rúng động vì mưa. Tôi có một cái cớ cho câu chuyện buổi chiều. Hôm đó, người bạn đã kể cho tôi nghe ở quê của bạn, người ta nấu canh cá với lá me non thế nào. Tự dưng me non xanh buốt thành một thứ ngon mắt, ngon vị, thành tiếng cười. 

Bạn có đi tìm khung cửa sổ ở quán cafe không? – Tôi thì có. Tôi đi tìm vì không chịu được cảm giác mình sẽ bớt mơ mộng đi vì đắm chìm vào màn hình máy tính ở sở làm. Tôi thích vừa lao tâm khổ tứ với cái việc mình mần ăn, vừa sướng vui chút đỉnh khi thấy cơn mây mơ mơ màng màng kết tụ lại trên trời, biến hình như một trò đùa. Vi diệu hơn là có một khung cửa sổ, và ta có thể đóng khung cái khoảng trời ước ao ấy vào một ô vuông – đó là khoảnh khắc của mình – nơi người uống cafe tận hưởng khung trời dành riêng cho mình. 

urban station

Tôi từng thấy một đôi bạn hôn nhau bên khung cửa sổ quán cafe trong một buổi chiều rất mưa. Hôm ấy, tôi ướt và run lập cập như một con gà rù sau khi chạy vòng vòng công việc về. Trong lúc tôi đang khổ sở thấm nước, lau tóc, hai bạn ấy hôn nhau. Thật đấy, nụ hôn ấy đã phớt lờ tất cả những xô bồ ngoài kia, phớt lờ cái đứa nhẵng chuyện là tôi, phớt lờ mưa, phớt lờ xe cộ, phớt lờ cả bạn barista đang kín đáo quay đi chỗ khác nhường phần riêng tư cho họ. Tự dưng lúc ấy tôi ngẩn người ra, thật là mê mải. Tình yêu có thể làm một người lạ can dự vào sự rung động của hai bạn ấy – đó là tôi – kẻ đã trót lọt vào khung cửa của họ. Chắc sẽ không có khoảnh khắc nào tròn vẹn và đủ đầy như vậy cho một tình yêu, như lúc mình ngồi bên khung cửa sổ và có một người để hôn. Sự riêng tư đó là tất cả những gì một khung cửa sổ có thể tạo ra – nó đẩy tất cả bận tâm ra phía ngoài dành chỗ cho niềm xao động.

coffee-shop-kiss-sm-797365

Có một quán cafe nọ, người chủ tuần nào cũng thay những cậu hoa mới bên cửa sổ. Tôi từng hỏi chị, vì sao phải mất công thế, hoa vẫn còn tươi kia mà. Chị đã nói: “Nếu em ngồi mãi một tuần bên một khung cửa sổ, mọi thứ sẽ chậm chạp đến phiền lòng. Hoa sẽ đóng khung cái cửa sổ theo một cách khác, để người khách có một bầu trời khác biệt. Và hoa cũng cần được nghỉ ngơi, sau một tuần cật lực như thế. Chúng cũng cần những khung trời khác”. – Cứ như vậy, lúc nào quán cafe của chị cũng có hoa, và mỗi tuần một hình sắc khác. 

 urban station

Nếu ở thành phố này, bạn đã quá mệt vì những góc đường, sự nhớp nhúa của nước bùn sau mưa hay cơn bụi ào ào trong khu công nghiệp, hãy đi tìm một tách cafe và khung cửa sổ, để đóng khung mình trong một vùng trời lạ lẫm và riêng tư. 

Khi ấy, hãy tìm một người để hôn, cho môi thơm mùi cafe...